Thành quay mặt đi, không nhìn anh. Biểu hiện từ chối rất rõ ràng.
“Nếu như mày nói sai một câu trước mặt cảnh sát, tao đảm bảo ngày mai cho mày nhặt xác cô ta…” Giọng nói của anh lạnh lẽo đến thấu xương.
“Khuôn mặt Thành vốn đã tái nhợt, đột nhiên trở nên trắng bệnh không còn giọt máu, anh ta kinh hoàng mở to mắt, dùng hết sức mới phun ra từ kẽ răng được một chữ: “Không!”
Tiếng còi cảnh sát bên ngoài càng lúc càng lớn, An Nặc Hàn liếc qua cánh cửa, lại hỏi: “Mày yêu Mạt Mạt?”
Thành ngồi dậy, lau đi vết máu trên khóe miệng, mỉm cười: “Ai có thể không yêu một người con gái vì mình mà ngay cả mạng cũng không cần.”
Thành không hề sợ hãi nhìn anh: “Mày đối phó với tình địch của mình ngoại trừ dùng nắm đấm, còn có cái quái gì khác?”
Nắm đấm vung lên ngừng lại trước mặt Thành.
Thành nở nụ cười, khóe miệng rướm máu. “Muốn giữ được trái tim một cô gái, dùng nắm đấm là vô ích!”
An Nặc Hàn buông tay, lấy khăn lau đi vết máu trên tay, đứng dậy: “Nếu để tao biết mày tổn thương cô ấy, tao tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mày.”
Anh đi ra từ cửa sau, tại ngã tư, đã có người mang xe tiếp ứng đến, mở cửa xe cho anh, rồi anh đi thẳng tới sân bay. Chương 18:
Ven biển Australia.
Trong một căn biệt thự xa hoa, gió biển thổi chiếc rèm ren màu trắng tung bay, tràn ngập vào trong phòng.
Mạt Mạt lấy từ trong ngăn tủ ra một chiếc vali, thành thạo đặt xuống giường, ôm quần áo từ tủ ra nhét vào trong.
“Mạt Mạt? Con làm gì đấy?” Hàn Thiên Vu ấn chiếc vali xuống, trên mặt cũng không có sự giận dữ, chỉ có sự chiều chuộng và dung túng của người mẹ: “Anh Tiểu An của con vừa trở lại Anh Quốc rồi, con trốn nhà thì có thể đi đâu?”
Mạt Mạt sửng sốt một lát, rất nhanh hiểu ra tình hình, nhưng dù sao đi chăng nữa, khí thế không thể yếu đi. “Đi nơi nào cũng được, con không thể chấp nhận được người bố không có nhân tính này!”
“Sao con có thể nói bố con như vậy? Bố là người tốt, cho dù bố có làm cái gì, khẳng định là có lý do của bố.”
“Lý do? Người yêu con thì cần phải bị đánh chết — cái này tính là lý do gì cơ chứ?”
“Ông ấy chỉ vì muốn bảo vệ con thôi!” Hàn Thiên Vu giật lại mấy bộ quần áo hoàn toàn lỗi thời trong lòng cô, thấy cô lại xoay người đi đến tủ lấy quần áo, bất đắc dĩ nói: “Mạt Mạt, đừng làm loạn nữa, tất cả mọi thứ bố con làm đều là vì bố yêu con.”
Mạt Mạt cũng không phủ nhận là bố cô rất thương cô.
Cô nhớ rõ ràng có một lần cô sốt cao mãi không hạ, cả người rét run cầm cập. Ông ôm cô cả một đêm, liên tục kể cho cô mấy câu chuyện cổ tích, kể về câu chuyện của cô bé lọ lem và bạch mã hoàng tử, kể về chuyện làm thế nào ếch có thể biến thành hoàng tử, còn có người đẹp ngủ trong rừng được hoàng tử cứu tỉnh bằng một nụ hôn…
Cô ngủ được một lát, lại tỉnh một lát, giữa những lúc tỉnh và lúc ngủ, câu chuyện cổ tích chẳng bao giờ gián đoạn…
Sáng sớm ngày hôm sau, cô mở mắt liền thấy người bố luôn luôn mạnh mẽ trong trí nhớ của mình, đôi mắt ông hiện lên tơ máu, giữa trán lại có thêm nhiều nếp nhăn. Cô lại nhìn sang bên cạnh, An Nặc Hàn đang ngủ trên ghế sát giường bệnh của cô, trong lúc ngủ, mày kiếm dài vẫn còn nhíu lại, ánh mặt trời chiếu một tầng sáng mờ nhạt mỏng manh trên khuôn mặt anh, hiện ra sự lo lắng mông lung.
“Bố?” Mạt Mạt khóc, cả một đêm dài đau nhức khắp người cũng không làm cô rơi nước mắt, thế mà cô lại thấy cảm động bởi hình ảnh này mà khóc.
Bàn tay to của bố dịu dàng lau đi nước mắt trên mặt cô: “Còn lạnh không? Có đau chỗ nào không?”