Vừa xuống xe đã nhìn thấy tình cảnh hỗn loạn, Tô Việt không chịu buông tha đuổi đánh cô gái kia.
Người đàn ông cũng không ngăn lại được, ngăn được cũng đỡ không được, nôn nóng đến nỗi đuổi vòng quanh theo hai cô gái.
Người đàn ông cuối cùng cũng ôm được Tô Việt đang nổi giận đùng đùng, hết lời khuyên cô: “Việt nhi, con đừng làm loạn nữa, bố mang con về nhà, con nghe bố từ từ giải thích cho.”
“Tôi không đi, tôi phải xé nát mặt nó, dù sao nó cũng không cần.”
Cuối cùng, Tô Việt vẫn bị bố mình ôm lên xe.
Chiếc xe rời đi, mỹ nữ đứng nguyên chỗ cũ, kiêu ngạo sửa sang lại đầu tóc rối bù của chính mình.
Cuộc đời phù phiếm, nào ai có thể đoán trước được.
Mạt Mạt gần như không tin được rằng bản thân mình lại chứng kiến một màn thế này, thế nhưng khuôn mặt khiến người ta kinh diễm vô cùng kia xác thực là Vi.
Cô ấy thật sự rất đẹp, váy áo trắng thuần, là sự thánh khiết ẩn hiện của thần tiên, khiến cho đàn ông rung động.
Chiếc váy siêu ngắn bó sát người, là một sự quyến rũ vô cùng đối với đàn ông, khiến họ lưu luyến không rời.
Vi không thèm liếc cô dù chỉ một cái, đôi giày cao gót nện xuống nền đất đi về phía cổng chính của “Thiên đường & Địa ngục”, bảo vệ ngoài cửa đều dùng ánh mắt ham mê nhìn cô ấy.
Trước mặt Vi, Mạt Mạt cảm thấy mình không còn là một đứa bé con vừa béo lại vừa xấu nữa, không còn là một người tầm thường khiến người ta không thèm quay lại nhìn nữa.
“Tôi nghĩ chị đã rời khỏi Austraylia gả cho Jack rồi. Vì sao lại ở chỗ này?” Mạt Mạt nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn, vẫn cứ mở miệng hỏi.
Vi đứng lại, quay đầu nhìn cô. “Chúng ta quen biết nhau sao?”
“An Nặc Hàn biết chị ở chỗ này sao?”
Nghe thấy cái tên An Nặc Hàn, cơ thể Vi thoáng run lên một cách rõ ràng, sự thương cảm xẹt qua trong đôi mắt xinh đẹp khiến lòng người chua sót. Thế nhưng khi Vi dần dần nhận ra người trước mặt mình là Mạt Mạt, trong tích tắc ánh mắt Vi trở nên lạnh lẽo không gì sánh bằng.
“Cô có ý gì? Muốn cười nhạo tôi hay là muốn biết tôi với An Nặc Hàn bây giờ ra sao?”
Cô lắc đầu, đều không phải. Cô muốn biết vì sao Vi lại ở chỗ này, là sự sắp xếp của An Nặc Hàn sao?
Không! An Nặc Hàn không phải là người đàn ông như thế, anh tuyệt đối sẽ không sắp xếp người con gái mình yêu thương nhất ở tại loại địa phương như thế này.
“Nếu như là cô đến chế giễu tôi, tôi nói cho cô biết, trên thế giới này người không có tư cách nhất chế giễu tôi chính là cô. Tôi có ngày hôm nay cũng đều là do cô ban tặng! Nếu như cô muốn biết quan hệ của tôi với anh ấy hiện tại, tôi cũng có thể nói cho cô biết, cho dù người anh ấy thuộc về cô, tâm anh ấy vĩnh viễn thuộc về tôi!”
Đối với sự đối đầu giữa hai người phụ nữ, những lời này không nghi ngờ gì là những lời làm thương tâm người nhất.
Mạt mạt đứng không vững, tay lặng lẽ vòng ra sau chống vào thành xe taxi.
“Chị vẫn rất yêu anh ấy, phải không?” Mạt Mạt khó khăn hỏi.
Vi không hề trả lời, ngẩng đầu nhìn lên trung tâm giải trí tráng lệ. Chỉ là một cái liếc mắt, sự tuyệt vọng đằng sau một người con gái sa ngã hiện ra rõ ràng.
Khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành người gặp người yêu này, … vốn muốn gả thì gả cho ai cũng được, chẳng nghĩ rằng… sự gả đấy đã xa vời với cô ấy lắm rồi…
Mạt Mạt hiểu rằng, tất cả mọi thứ này đều do cô tạo thành, không có cô, Vi có thể đã sớm gả cho An Nặc Hàn, hưởng thụ tình yêu và hôn nhân mà cô ấy nên có được.
Hạnh phúc cả đời Vi vì sự bướng bỉnh của cô mà bị phá nát vụn.