Cô vùi đầu ăn bánh pudding. “Em cũng chưa thấy người đàn ông nào ngốc nghếch như anh hết. Nếu không phải hôm nay em phát hiện ra, thì bọn họ có kết hôn rồi anh cũng chẳng biết đấy chứ.”
Anh nghiến răng gườm gườm cô: “Uổng công anh thương em như thế, em cũng chẳng thèm an ủi anh một chút.”
“Có cái gì mà để an ủi. Không phải anh còn có em sao? Không phải là em đã đồng ý gả cho anh rồi sao!”
Mạt Mạt cúi đầu chiến đấu với cái bánh pudding, thế nhưng mắt cô đã rưng rưng, nước mắt lúc nào cũng có thể rơi xuống.
Anh không biết rằng, anh đau lòng, cô còn khó chịu hơn cả anh.
Thậm chí cô còn muốn đi vả cho người con gái vô tình đấy một cái tát, giật tóc cô ta mà hỏi: không phải đã hùng hồn nói: chờ anh ấy, mười năm, hai mươi năm, cả đời… vì sao lại phải bỏ anh ấy, vì sao lại làm anh ấy đau lòng?
Thế nhưng, trẻ con vẫn chỉ là trẻ con, cô chỉ biết vì anh cảm thấy buồn mà bất bình thay.
Đương nhiên cô chẳng hề hiểu rằng, An Nặc Hàn không phải là một người ngu ngốc, nếu như anh thật tình yêu một người, làm sao ngay cả việc cô nàng phản bội cũng chẳng hề phát hiện ra?
“Bé con tham ăn, đừng ăn nữa!” An Nặc Hàn giật lấy chiếc bánh pudding trước mặt cô. “Ăn nữa biến thành mèo Garfield béo ú bây giờ!”
Cô cúi đầu, lặng lẽ lau đi nước mắt.
“Sao lại khóc?” Anh ôm lấy cô, bế cô đặt lên đùi mình, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên: “Xin lỗi! Anh đùa em tí thôi, em không béo tí nào, rất đáng yêu! Rất xinh đẹp!”
Cô biết anh lại đang dỗ cô.
Vi đã từng nói, cô vừa béo lại vừa xấu. Vi chưa từng thấy cô thì làm sao biết cô vừa béo lại vừa xấu chứ?
Cô hít hít cái mũi tràn ngập vị chua, mỉm cười nói với anh: “Anh Tiểu An, anh đừng đau lòng, em hát cho anh một bài.”
Không chờ anh trả lời, cô đã rời khỏi lòng anh, nhảy xuống đất, bước lên sân khấu, cầm lấy chiếc micro.
Cô nhìn vào mắt anh, đôi môi hé mở: “It won’t be easy…” (Điều ấy cũng không dễ dàng…)
Tiếng ca cất lên không hề có nhạc đệm, giọng hát của cô nhẹ nhàng, uyển chuyển, du dương.
Bàn tay cầm chén rượu của An Nặc Hàn run lên, đôi mắt đen thăm thẳm chăm chú nhìn cô.
Bài hát này là: Argentina, đừng khóc vì tôi.
Đấy cũng là bài An Nặc Hàn thích nhất, khi Argentina bị thua trên sân bóng, bài ca này đã được hát lên, giọng hát bi thương khiến cho toàn bộ người hâm mộ bóng đá đều rơi nước mắt, từ đấy An Nặc Hàn cũng yêu thích luôn khúc hát này.
Mạt Mạt vì anh mà cố ý đi tìm cô giáo âm nhạc của cô mà học bài hát này, hơn nữa mỗi khi có thời gian, cô đều tới phòng nhạc tập đi tập lại, thường hát đến khi giọng bắt đầu khàn khàn mới dừng lại.
“You won’t believe me. All you will see is a girl you once knew.”
(Anh vẫn không tin lời em nói. Tất cả những gì anh biết về em chỉ là một cô gái anh quen trước đây.)
Anh mắt anh nhìn cô trở nên sâu thẳm, tựa như một hồ sâu đầy ma lực, trong tích tắc nuốt lấy cô trong vòng nước xoáy.
“Although she’s dressed up to the nines. At sixes and sevens with you.”
“Mặc dù trang phục của cô ấy chẳng thể nào bắt bẻ, nhưng lại không hề ăn khớp với anh.)
Cô hát mỗi lúc một to hơn: “I love you and hope you love me…”
(Em yêu anh và hy vọng anh cũng yêu em.)
“I kept my promise. Don’t keep your distance.”
(Em đã giữ lời hứa của mình. Đừng giữ khoảng cách với em.)
Không nhớ trong bao lâu, anh nhìn cô, cô cũng nhìn anh, nhịp đập của trái tim cô hỗn loạn, giọng hát cũng bắt đầu run rẩy.
Trong đôi mắt mà cô đã quá quen thuộc hơn bất cứ ai trên đời bỗng lóe lên tia sáng mà cô chưa từng thấy.